Nguyễn Tấn Đại

Cuộc đời là một chuyến viễn du bất tận...

Trang nhà > Ngôn luận và văn chương > Văn chương > Thơ > Hai mươi lăm tuổi

Hai mươi lăm tuổi

Thứ Bảy 20, Tháng Năm 2017, bởi Nguyễn Tấn Đại

Hai mươi lăm tuổi. Vợ. Chưa con.
Giữa chốn thị thành nhớ núi non.
Núi ơi ta hỏi cao chi lắm,
Phải chăng muốn thử lòng sắt son?

Vợ chồng xa cách một tầng mây,
Giây phút vui buồn ta có hay,
Đêm dài nhớ nhung giọt lệ tủi,
Êm đềm mơ ấm một vòng tay.

Tự ngày nâng chén rượu giao bôi,
Chặng đường gian nan ngỡ khép rồi,
Ta lại phương xa còn dong ruổi,
Quắt quay day dứt mãi không thôi.

Hai mươi lăm năm ấy đã qua.
Ta vẫn là ta. Kẻ không nhà.
Chật áo. Đói cơm. Mòn sức trẻ.
Điếng lòng trong đáy mắt em. Xa…

(Một chuyến xe khuya Sài Gòn-Bảo Lộc, tháng 05/2003)

Có nhắn tin hay bình luận gì không?

Chi tiết về bạn (không bắt buộc)
Votre message

(Để bắt đầu đoạn văn mới, bạn chỉ cần chừa hàng trống)